Hình ảnh

Phân tích hình ảnh người lính trong bài Đồng chí


Bài văn Phân tích hình tượng người lính trong bài Đồng chí sẽ giúp các em học trò cảm thu được vẻ đẹp của người lính trong cuộc kháng chiến chống Pháp, cùng với tình đồng chí, đồng chí cao cả được tạo nên giữa những người lính. trong những ngày khó khăn.

Chủ đề: Phân tích hình tượng anh quân nhân trong bài Đồng chí của Chính Hữu

Mục lục bài viết:
I. Đề cương cụ thể
II. Bài văn mẫu

Phân tích hình tượng chú quân nhân trong bài Đồng chí

I. Dàn ý Phân tích hình tượng anh quân nhân trong bài Đồng chí (Chuẩn)

1. Mở bài:

– Giới thiệu hình ảnh anh quân nhân trong bài thơ Đồng chí.

2. Thân bài:

một. Vài nét về tác giả và tác phẩm:
Chính Hữu (1926 – 2007) là thi sĩ trưởng thành trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ với lối viết giản dị, giàu xúc cảm và chủ yếu tập trung vào hình tượng người lính trong các sáng tác của mình.
– Bài thơ “Đồng chí” được sáng tác đầu năm 1948 viết về tình đồng chí, đồng chí gắn bó của những người chiến sĩ cách mệnh và được in trong tập “Núi treo đầu”.

b. Hình ảnh những người lính cùng xuất thân, chung lý tưởng tranh đấu và cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, thế tất của cuộc sống:
– Những người lính đều có xuất thân là những người nông dân “ruộng chua nước mặn”, “cày xới đất sỏi”.
→ Đều là những vùng quê nghèo đã tạo nên sự đồng điệu trong tâm hồn người chiến sĩ.
– Những người lính dù ko quen biết nhau nhưng có dịp gặp mặt, gắn bó với nhau vì cùng chung lý tưởng tranh đấu “Súng kề súng, đầu kề sát”.
– Hoàn cảnh khó khăn, khắc nghiệt đã giúp những người lính trở thành “bạn” của nhau.

c. Hình ảnh những người lính biết san sẻ, thấu hiểu tình cảm của đồng chí, cùng nhau san sẻ những trở ngại, thiếu thốn của đời lính:
– Những người lính phải rời quê hương, xa “ruộng”, “nhà”, “giếng”, “gốc” để đánh giặc.
– Anh em rất hiểu nhau và cũng hiểu tình cảm của nhau nơi hậu phương “Giếng nước nhớ người lính”.
– Những người lính cũng san sẻ nỗi vất vả, thiếu thốn của những đêm “sốt” vì hầu như người lính nào cũng phải trải qua ít nhất một lần.
– Họ đã cùng nhau san sẻ những trở ngại về đồ đoàn tư nhân trong những ngày đầu kháng chiến, nhưng vẫn sáng sủa, yêu đời tới “cười lạnh”.
– Họ quên mình để truyền cho nhau hơi ấm “Yêu nhau thì nắm tay nhau”.
→ Đây là hành động kết đoàn, gắn bó, tiếp thêm sức mạnh cho tình đồng chí, đồng chí để cùng nhau tranh đấu vì Tổ quốc.

d. Hình ảnh những người lính sẵn sàng tranh đấu, chờ giặc tới:
Trong quang cảnh hùng vĩ của “rừng hoang sương muối”, những người lính vẫn sát cánh bên nhau, thầm lặng chờ giặc tới.
Hình ảnh người lính cầm súng tưởng đối lập nhưng lại vô cùng hòa hợp với tự nhiên bởi vầng trăng tượng trưng cho vẻ đẹp hòa bình và người lính cầm súng là để bảo vệ Tổ quốc.

e. Thúc giục:
– Đoạn thơ đã thổi một luồng gió mới cho thiên hướng thông minh thơ ca kháng chiến.
– Đoạn thơ đã xây dựng thành công hình tượng người chiến sĩ cách mệnh giản dị, mộc mạc với nhiều nét đẹp đáng trân trọng.
Tiếng nói cô đọng, hình ảnh thơ thân thiện, giàu sức biểu cảm trình bày sự tạo nên và tăng trưởng của tình đồng chí ngày càng sâu đậm.

3. Kết luận:
– Nói chung hình tượng người lính trong bài thơ “Đồng chí”.

II. Bài văn mẫu Phân tích hình tượng người lính trong bài Đồng chí (Chuẩn)

Một thi sĩ từng tâm tư:

“Đây là quê hương tôi
Hai mươi năm
Mưa, nắng, đêm, ngày
Hành quân ko mỏi mệt
Hạnh phúc biết bao: “Tôi là đồng chí
Của những người đi, ko ngừng, ngày nay “

Đó là người nào nếu ko phải là thi sĩ Chính Hữu – một thi sĩ chiến sĩ trưởng thành trong các cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Giữa bao thăng trầm, biến cố của lịch sử, trong tay Chính Hữu ko chỉ vững tay súng đánh giặc nhưng còn làm nở rộ để đời những vần thơ huyền diệu về người lính. Và “Đồng chí” là một trong những bài thơ tương tự.

Tác giả Chính Hữu là anh quân nhân cụ Hồ chân chính; Ông nguyên là đại tá, phó cục trưởng Cục Tuyên huấn thuộc Tổng cục Chính trị – Quân đội nhân dân Việt Nam; Nguyên Phó Tổng thư ký Hội Nhà văn Việt Nam. Năm 1946, ông tham gia trung đoàn thủ đô và phục vụ trong quân đội trong hai cuộc kháng chiến chống Mỹ và Pháp. Phong cách thơ của phái hữu bị tác động nhiều bởi hai trận chiến tranh; anh gây ấn tượng với phong cách sáng tác bình dị, nhiều xúc cảm và chủ yếu tập trung vào hình tượng người lính.

Bài thơ của Đồng chí được sáng tác vào mùa xuân năm 1948, thời kỳ đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, sau lúc thi sĩ cùng đồng chí tham gia chiến dịch Việt Bắc (Thu Đông 1947) – lúc bấy giờ đã đánh thắng quân Pháp quy mô lớn. tấn công vào chiến khu Việt Bắc. Bài thơ Đồng chí có thể coi là một biểu tượng, một tác phẩm làm nên tên tuổi của Chính Hữu; Tác phẩm cũng được coi là tiêu biểu cho thơ ca kháng chiến thời đoạn 1946-1954. Bài thơ nói về tình đồng chí, đồng chí gắn bó của những người chiến sĩ cách mệnh, họ vào sinh ra tử, cùng nhau vượt qua những phút giây mỏng manh giữa sự sống và cái chết; Tình yêu đấy khó nhưng đo đếm được.

Quân xâm lược đã đóng quân trên non sông ta, các anh đã nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, rời bỏ quê hương, gia đình để thực hiện nhiệm vụ thiêng liêng đó.

“Quê tôi nước mặn, ruộng chua
Làng tôi đất cằn sỏi đá cày xới
Anh đấy đôi lúc xa lạ với tôi
Bởi phương trời ko gặp nhau.
Súng bằng súng, đối đầu
Đêm lạnh lẽo trùm chăn thành đôi tri kỷ.
Các đồng chí! “

Những người lính đều có chung một gốc tích, từ nơi “nước mặn, ruộng chua”, “đất cày lên đá”, tài sản quý giá nhất đối với họ là tình yêu quê hương cháy bỏng. Đây đều là những vùng quê nghèo, cuộc sống của họ quanh năm gắn bó với đồng ruộng nhưng cũng ko đủ ăn. Chính vì sự tương đồng đó nhưng lòng người chiến sĩ đồng điệu với nhau; họ cảm thu được sâu bên trong tâm hồn của mỗi người và nhanh chóng trở thành gắn kết với nhau tới khó tin.

Một điều luôn soi sáng, soi đường cho các chiến sĩ là lý tưởng cách mệnh, khát vọng đấu tranh giành độc lập của Tổ quốc; để Quân nhân Cụ Hồ luôn trong tư thế sẵn sàng tranh đấu kể cả lúc ngơi nghỉ “súng kề súng, đầu kề sát”. Chính kim chỉ nam đó đã biến những người xa lạ trở thành anh chị em, đùm bọc, giúp sức nhau vượt qua khó khăn.

Cùng nhau vượt qua những thời đoạn khó khăn, chúng ta mới biết trân trọng những người đã cùng mình vượt qua. Hoàn cảnh khó khăn, khắc nghiệt đã giúp những người lính trở thành “bạn” của nhau, cùng chung chăn chung gối; ấm áp để cùng nhau vượt qua khắc nghiệt của giá rét.

“Những cánh đồng tôi gửi cho người bạn thân nhất của tôi để cày
Những cánh đồng tôi gửi cho người bạn thân nhất của tôi để cày
Ngôi nhà ko để gió rung
Hồ hết các giếng nước nguyên thủy đều bỏ sót lính tráng.
Bạn và tôi biết mọi cảm giác ớn lạnh,
Sốt rét run, trán ướt đẫm mồ hôi.

Áo sơ mi của tôi bị rách ở vai
Quần của tôi có một số miếng vá
Nụ cười đông lạnh
Ko có giày
Nhiều tay bị thương! “

Những hình ảnh hết sức thân thiện, thân quen nhưng cũng có chút giản dị đã được thi sĩ tái tạo lại, đó là “nương”, “nhà”, “giếng nước”, “củ chuối”. Những người lính rời nơi “chôn rau cắt rốn” đi đánh giặc thực sự ra đi ko tài sản gì quý giá, nhà cửa xập xệ, lay lắt theo thời tiết. Họ lên đường với trái tim cháy bỏng, tâm huyết của tuổi xanh, sẵn sàng hy sinh để đổi lấy sự bình yên của Tổ quốc.

Họ rất hiểu nhau và cũng rất hiểu tình cảm của nhau của bà con nơi hậu phương “giếng thơi thương nhớ người lính”. Họ biết rằng trách nhiệm của mình là rất lớn, trên vai là trách nhiệm với non sông, đằng sau là sự kỳ vọng của gia đình đang ngóng chờ ngày họ trở về. Những người lính hiểu rằng những người phụ nữ đợi họ ở nhà ko cần những chàng trai trở về với chiến công hiển hách nhưng chỉ muốn họ được bình yên vô sự lúc trở về.

Họ san sẻ với nhau mọi điều, kể cả những vất vả, thiếu thốn trong rừng sâu, cả những đêm “sốt rét run người”, nơi rừng sâu lạnh lẽo đấy, nơi muỗi, vắt nhiều hơn cây, thứ duy nhất họ có thể dựa vào mỗi người. hơi ấm của người khác. Người lính nào cũng phải trải qua những đêm mỏi mệt đó ít nhất một lần trong đời, ko thể cùng nhau chăm sóc người bệnh và cùng nhau vượt qua nghịch cảnh đó.

“Nhà ko để gió lay”, cuộc sống hàng ngày của họ vốn đã khó khăn, có những lúc cơm ko đủ no, làm sao sẵn sàng đủ đồ đoàn tư nhân để lên đường, họ cũng vậy thôi. Kỳ lạ là họ cùng nhau thiếu thốn đồ đoàn tư nhân trong những ngày kháng chiến, nhưng điều đó ko tác động tới ý thức của họ. Các chiến sĩ vẫn sáng sủa, yêu đời và nụ cười luôn nở trên môi. Trong cái thời tiết lạnh giá đấy, quần ko thể có quần lành lẽ, ko có giày. Họ quên mình để lan tỏa hơi ấm “Thương nhau thì nắm tay nhau đi”. Đây là hành động kết đoàn, gắn bó, tạo động lực cho đồng chí, đồng chí cùng nhau tranh đấu vì Tổ quốc.

“Đêm nay, rừng hoang sương mù
Sát cánh bên nhau chờ quân địch tới
Hanging Moon Gun “

Cảnh sắc tự nhiên hùng vĩ xuất hiện, tự nhiên và con người như tô điểm cho nhau, những người lính ko hề sợ hãi nhưng trái lại sẵn sàng tự tin, sát cánh bên nhau chờ giặc tới. Ko có sự trống vắng nhỏ nhoi ở bất kỳ đâu, “rừng sương mù”, chiếc giường như dáng vẻ của những người lính là lẽ sống duy nhất ở đây. Các chiến sĩ trong tư thế nghiêm trang, quần áo là súng. Hình ảnh người lính cầm súng tưởng đối lập nhưng lại hòa quyện với tự nhiên bởi vầng trăng tượng trưng cho sự trong sạch và hòa bình, trong lúc những người lính cầm súng ra trận vì một mục tiêu duy nhất là hòa bình của non sông. .

Bài thơ mang tới một làn gió mới cho xu thế sáng tác thơ ca kháng chiến, ko còn là những bức tranh tả cảnh người lính, Chính Hữu đi vào chính những cụ thể đời thường của họ, những việc anh làm. đã qua như một lời tâm tư với người đọc. Tác phẩm đã xây dựng thành công hình tượng người chiến sĩ cách mệnh giản dị, mộc mạc với nhiều nét đẹp đáng trân trọng, một tình yêu tha thiết sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc, đó chính là tình cảm yêu nước giản dị. cho gia đình và quê hương.

Mang tấm lòng trong sáng, giản dị kế bên nội dung chính của bài thơ viết về người lính, Chính Hữu sử dụng tiếng nói cô đọng, hình ảnh thơ thân thiện, giàu sức biểu cảm để chỉ rõ sự tạo nên và tăng trưởng. của tình đồng chí ngày càng được tăng lên. Chính vì vậy nhưng người đọc có cảm giác thân quen, đôi lúc thấy hình ảnh của chính mình trong đó.

Người ta thường nói: “Văn học nghệ thuật cần những con người biết nhìn hiện thực bằng trái tim”. Quả thực, Chính Hữu đã đưa hiện thực vào trong sáng tác của mình một cách tự nhiên, để người chiến sĩ hòa vào hồn thơ, chất trữ tình vào cách mệnh, chất thép với chất thơ. Nhưng đồng thời gửi gắm vào đó một viên ngọc sáng tinh khiết – đó là hình ảnh người lính những năm đầu kháng chiến chống Pháp. Để rồi lúc thời kì trôi đi, tác phẩm vẫn là một khúc tráng ca khó quên trong lòng người đọc.

——-CHẤM DỨT——–

https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-hinh-anh-nguoi-linh-trong-bai-dong-chi-68471n
Trên đây là bài văn Phân tích hình tượng anh quân nhân trong bài “Đồng chí”. Kỳ vọng qua bài viết này các bạn đã hiểu hơn về những nét đẹp đáng quý của người lính cũng như những trở ngại nhưng họ đã phải trải qua để nung đúc lòng yêu nước của mình. Ngoài ra, để hiểu rõ hơn về hình ảnh người chiến sĩ cách mệnh, các em có thể tham khảo thêm các bài viết sau: Bình giảng bài thơ Đồng chí của Chính Hữu, Phân tích khổ thơ cuối của bài Đồng chí, Cảm nhận về bài thơ Đồng chí của Chính Hữu, Hãy phân tích bài thơ Đồng chí và nêu cảm tưởng của mình.

Xem thêm các bài viết hay về Hỏi và đáp văn học

Bạn thấy bài viết Phân tích hình ảnh người lính trong bài Đồng chí có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về Phân tích hình ảnh người lính trong bài Đồng chí bên dưới để tcytbacgiang.edu.vn có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Trung Cấp Y Tế Bắc Giang

#Phân #tích #hình #ảnh #người #lính #trong #bài #Đồng #chí

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button